|
|
|
|
|
| Nửa đêm, tôi bất chợt thức giấc trong bóng tối bủa vây. Trong thoáng chốc, tôi không còn nhận ra sự hiện hữu của chính bản thân. Tôi giật mình, tôi đang nằm giữa con thuyền nan trên dòng sông cũ. Gió từ cửa sông thổi vào nghe lành lạnh. Con sông xưa đang giữ hồn tôi, kéo tôi miên man tìm về ký ức… |
|
|
| Quê hương tôi không có dòng sông hiền hòa êm đềm chảy như trong cổ tích, cũng không có biển bao la ồn ào sóng vỗ. Quê hương tôi, với những con thác hùng vĩ trong những cánh rừng ngày đêm gầm gừ tuôn nước xối xả, với tiếng cồng chiêng vang vọng từ những buôn làng xa xa vào dịp lễ hội. Những cô gái Ê đê, Bana… xinh tươi vơí chiếc gùi trên vai thấp thoáng bên những mái nhà rông, bên dòng suối, hay trên những nông trường cà phê, cao su trải dài vô tận. |
|
|
| Anh đã viết cho em rất nhiều bức thư, bao nhiêu lá anh cũng không thể nào nhớ hết nữa. Có những lá đến được tay em, có những lá anh viết ra mà chưa kịp gửi, cũng có những lá anh viết trong tận tâm khảm của mình. |
|
|
| Những kỷ niệm của một thời áo trắng ùa về trong ký ức, 20 mươi năm, xa, xa lắm, nhưng không thể xóa nhòa những gương mặt, những ánh mắt gần gũi thương yêu ...
Đô lương 1 - Trường con, bạn con và bao thế hệ đã lấy làm biểu tượng của niềm tự hào với những tháng ngày không thể nào quên được.
|
|
|
| Dù đi đến bất cứ đâu, tôi vẫn nôn nao nhớ về miền duyên dáng quê nhà, có chiều trung du huyền ảo, thấp thoáng "rừng cọ đồi chè", chấp chới cánh cò bay lả bay la. Miền duyên dáng trong tôi, là những cánh hoa dại nở trên đồi vô chủ.
|
|
|
|
|
|
|
|
Không tìm thấy kết quả nào mà bạn cần tìm |
|
|
|