Giấc mơ bên dòng sông xưa Nửa đêm, tôi bất chợt thức giấc trong bóng tối bủa vây. Trong thoáng chốc, tôi không còn nhận ra sự hiện hữu của chính bản thân. Tôi giật mình, tôi đang nằm giữa con thuyền nan trên dòng sông cũ. Gió từ cửa sông thổi vào nghe lành lạnh. Con sông xưa đang giữ hồn tôi, kéo tôi miên man tìm về ký ức… |
|
Vị Ngọt Cao Nguyên Quê hương tôi không có dòng sông hiền hòa êm đềm chảy như trong cổ tích, cũng không có biển bao la ồn ào sóng vỗ. Quê hương tôi, với những con thác hùng vĩ trong những cánh rừng ngày đêm gầm gừ tuôn nước xối xả, với tiếng cồng chiêng vang vọng từ những buôn làng xa xa vào dịp lễ hội. Những cô gái Ê đê, Bana… xinh tươi vơí chiếc gùi trên vai thấp thoáng bên những mái nhà rông, bên dòng suối, hay trên những nông trường cà phê, cao su trải dài vô tận. |
|
Thư gửi yêu thương Anh đã viết cho em rất nhiều bức thư, bao nhiêu lá anh cũng không thể nào nhớ hết nữa. Có những lá đến được tay em, có những lá anh viết ra mà chưa kịp gửi, cũng có những lá anh viết trong tận tâm khảm của mình. |
|
Cảm xúc về một mái trường Những kỷ niệm của một thời áo trắng ùa về trong ký ức, 20 mươi năm, xa, xa lắm, nhưng không thể xóa nhòa những gương mặt, những ánh mắt gần gũi thương yêu ...
Đô lương 1 - Trường con, bạn con và bao thế hệ đã lấy làm biểu tượng của niềm tự hào với những tháng ngày không thể nào quên được.
|
|
Có một miền duyên dáng trong tôi Dù đi đến bất cứ đâu, tôi vẫn nôn nao nhớ về miền duyên dáng quê nhà, có chiều trung du huyền ảo, thấp thoáng "rừng cọ đồi chè", chấp chới cánh cò bay lả bay la. Miền duyên dáng trong tôi, là những cánh hoa dại nở trên đồi vô chủ.
|
|
Con đường mùa hạ Có lẽ chẳng ai để ý là mùa hè đã đến nếu như không giật mình nghe thảng thốt một tiếng ve. Thời gian nhẹ nhàng trôi, một mùa xuân xanh mướt, êm trong trôi qua. Bây giờ còn lại là cả một miền nắng.
|
|
Mùa hoa cải vàng rực Tháng 3, một màu vàng rực rỡ khắp sườn đồi và trên những cánh đồng |
|
Những bài thơ cảm động về quê hương Datnghe.vn xin trân trọng gửi đến bạn đọc những vần thơ xao xuyến cảm động về cuộc đời, quê hương và những người yêu dấu. |
|
Nhớ mẹ - Vương Trọng Nhà thơ Vương Trọng - người con của Đô Lương xứ Nghệ. Ông có nhiều bài thơ cảm động viết về những người phụ nữ ruột thịt và gần gụi trong gia đình. Trong những bài thơ đó có bài "Khóc giữa chiêm bao" nhà thơ viết về người mẹ kính yêu của mình đã khuất núi từ nhiều năm nay. |
|
Ngày của mẹ Trong khung cảnh nhá nhem của buổi chiều tàn, cái chợ huyện dường như nhỏ bé và hiu quạnh hơn bởi một ngày tàn sắp qua. Mẹ tôi vẫn ngồi đó - một góc nhỏ của chợ với mớ hàng thủ công mà mẹ tự đan, nào là quạt nan và chổi chít. |
|
|
Các tin khác:
|
|
|
Trăng quê
(27/02/2009 )
|
Lá mùa đông
(24/02/2009 )
|
Mưa xuân tuổi thơ tôi
(24/02/2009 )
|
Nếu chỉ còn một ngày để sống!
(20/02/2009 )
|
Cảm xúc giao thừa!
(26/01/2009 )
|
Nhọc nhằn đời mẹ
(12/01/2009 )
|
Ngôi nhà của Mẹ
(09/01/2009 )
|
Chào mừng ngày Sinh viên việt nam: Thầy tôi
(09/01/2009 )
|
Về xứ Nghệ thăm bộ chiêng quý 9 đời
(04/01/2009 )
|
Xa quê, thèm nghe giọng Nghệ...
(29/12/2008 )
|
Quê tôi mùa bão
(29/12/2008 )
|
Nhớ món canh chua bà nấu năm xưa
(29/12/2008 )
|
Quê hương trong trái tim tôi
(29/12/2008 )
|
Thương về Sông Lam!
(22/12/2008 )
|
Ai về Hương Sơn quê tôi!
(22/12/2008 )
|
Quê mẹ mỗi mùa nước lũ
(22/12/2008 )
|
Mùa hoa bưởi
(22/12/2008 )
|
Tiếng Nghệ
(23/11/2008 )
|
20-11 Nhớ thầy
(20/11/2008 )
|
Đất Quê tôi
(18/11/2008 )
|
Nghệ An và những địa danh trong lịch sử
(13/11/2008 )
|
Coffee Bất động sản và nỗi nhớ
(12/11/2008 )
|
Người Nghệ đậm "chất Nghệ"
(06/11/2008 )
|
Xứ Nghệ quê tôi
(04/11/2008 )
|